Chấp nhận những cơn mưa để thấy được ảo ảnh tươi đẹp mang tên “cầu vồng”
--------------------------------------------------------------------------
Viết cho cô bạn thân!
Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng.Nó luôn tin như thế…..
Nàng vùng dậy khỏi giường sau khi nghe điện thoại.Hai mắt vẫn còn lim dim mơ màng chưa tỉnh giấc.Khẽ đưa tay vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ , tia nắng ấm áp của ngày mới đang xuyên qua những đám mây chúng vui đùa nhảy múa trên vai nàng” Này cô gái ! cô đang nhìn gì mà ngơ ngác vậy? “.Có phải nàng đang mơ không?.
Nàng mỉm cười khoe má lúm đồng tiền chúm chím , chưa bao giờ nàng thấy nắng sáng lại đẹp đến vậy!
Rửa mặt thay quần áo rồi vội vàng mang ba lô chạy xuống nhà.Người ta đang đợi kia mà.
Sau cơn mưa chắc chắn sẽ có cầu vồng.Và nó luôn tin như thế!
Sau cơn mưa chắc chắn sẽ có cầu vồng.Và nó luôn tin như thế!
……………….
Chỉ mới cách đây một vài ngày thôi.Cuộc sống với nàng là một màu đen tối, dường như mọi thứ đều quay lưng lại với nàng, né tránh tất cả hay nói đúng hơn nàng đang né tránh chính bản thân,chỉ muốn nhốt mình vào một nơi nào đó thật kín để không cho ai thấy mình thảm hại như thế nào.
Một ngày, hai ngày rồi lại 3 ngày Cũng chỉ là chia tay thôi mà thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Nàng đang trấn an rằng mình không sao ,mình vẫn ổn nhưng càng tỏ ra mạnh mẽ lại càng thấy mệt mỏi rã rời.. Nàng là con người sống theo lí trí việc gì biết trước kết quả nhất định sẽ không làm ,cố chấp tiếp tục cả hai đều tổn thương vì vậy nàng quyết định dừng lại ở đây..
Rồi một tháng trôi qua, nàng lê thân vào Tp nơi đó nàng phải một mình chiến đấu với thực tại.Căn phòng này, không gian này mọi ngóc ngách đều vươn hình ảnh, mùi hương của một con người.Bàn tay ấm, ánh mắt hiền, nụ cười làm xao xuyến biết bao người con gái…giờ đây không còn là của nàng nữa.
Không còn những tin nhắn vào lúc nửa đêm, không còn ai bên tai nhắc nhở”dậy đi học đi em, nhanh lên nếu không muốn học lại, ăn sáng ui mới đi thi nha, đồ con heo ghẻ lở đầy người mà không chịu uống thuốc là làm sao?đi học mà em làm cái gì như đi đẻ vậy đồ đạc lềnh kềnh.Mang áo khoác , mang khẩu trang vào con gái con đứa đi đường mà cứ phơi phơi ra vậy, ngủ sớm đi nghe hông? sao e lề mề vậy ngày nào cũng để anh đứng dưới nhà đợi em riết mà level game anh lên trình luôn đó.Cái gì cũng quên cái gì cũng làm mất có khi nào em quên em luôn không hả??” Cứ như vậy nàng sống trong ngày hôm qua.
Nàng sống trong ảo mộng ngày hôm qua.
Nàng sống trong ảo mộng ngày hôm qua.
Thời gian với nàng dài lê thê . Nàng ghét buổi tối -tại sao lại có buổi tối ? phải chăng khi đêm xuống nhìn đâu cũng thấy người ta đi bên nhau hạnh phúc trái tim nàng vỡ ra hàng trăm mảnh .Ra đường đi dạo cùng nhỏ bạn cho khoai khỏa vòng vòng qua những con phố , hàng quà vặt, góc quán quen những nơi mà trước đây nàng từng rất thích – nơi thuộc về quá khứ.
Dường như vắng đi hình ảnh cặp tình nhân líu lo bên nhau, đứa con gái ngồi sau hát hò, quơ chân múa tay trên suốt quãng đường mặc cho mọi người xung quanh nhìn tụi nó khác thường. Nàng đâu cần quan tâm đến họ chỉ cần hai đưa thấy vui là được rồi.Càng nghĩ lại càng thấy nhói.”Mày à, tao vẫn chưa thể uống trà sữa Hot and cold được, chắc tao phải thay đổi sở thích và bắt đầu lại với mấy thứ mà trước đây tao chẳng xem nó ra gì.Có khi như vậy lại hay” Nhỏ bạn ngồi trước chỉ biết thở dài theo câu nói của nàng.
Nàng gầy đi trông thấy, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quần thâm.Nhìn nàng lúc này thật quá đau lòng . Mọi sự kìm nén như vỡ òa trong gang tấc . Khóc rồi lại khóc.…Nàng gào thét vẫy vùng như người sắp chết đuối giữa vũng lầy, không phải thế này nhưng sao hai dòng nước mắt cứ tuôn ra chẳng thể kiềm được.Mặc cho nhỏ bạn thẫn thờ xót xa trước bộ dạng của nàng .Cả mấy ngày qua nàng chỉ sống bằng nước và không khí.Nàng mất hết mọi cảm giác trừ “lạnh”nàng thấy tê buốt cả người không còn chút sức lực nào.
Nàng luôn là tâm điểm sự chú ý của đám con trai .Biết bao người đi qua đời nàng, chẳng mảy may để lại dấu ấn nào. Nàng sống theo lối duy trì những mối quan hệ có lợi, tất cả chỉ là xã giao. Người con gái đủ thông minh để giữ được những gì thuộc về mình.Nhưng con chim bay mãi cũng có ngày mỏi cánh.Lần này nàng tự nguyện bẻ gãy đôi cách của mình xà xuống bên người con trai, biết là sẽ tổn thương xong nàng vẫn chấp nhận.Ngay lúc này đây nàng đau đớn nhận ra nàng yêu người con trai ấy hơn cả bản thân mình.Làm sao để xóa đi kí ức, những thói quen đã ngấm vào máu thịt.Nàng sợ cảm giác phải bắt đầu lại với một người xa lạ, thích một thứ gì đó đã khó.Tập quên nó để đổi sang thứ khác lại càng khó hơn gấp bội.
Nàng quay lại là cô gái của những ngày tự do trước đây tự cho phép mình có quyền lựa chọn
Nàng quay lại là cô gái của những ngày tự do trước đây , bất đồng và nổi loạn. Tự cho phép mình có quyền lựa chọn
Nàng quay lại là cô gái của những ngày tự do trước đây, bất đồng và nổi loạn .Tự cho phép mình có quyền lựa chọn.Lúc này những vệ tinh vây quanh thật hữu dụng luôn có mặt bất cứ lúc nào cần.Kẻ đưa người rước rước, xem phim, đi cafe ,đi ăn uống, mua sắm, tặng quà, tặng gấu bông đủ kiểu..Những tưởng tất cả đã quay lại quỹ đạo vốn có thì nàng giật mình nhận ra..Chán lắm, nhạt lắm, không một chút cảm xúc.Nàng bấc giác lao ra khỏi cái vòng dối trá đó.Đùng một cái im bặt không một tin tức .
Hằng ngày, nàng đi đi về về một mình không một ai đón đưa ,tối đến lại lê la hàng quán bala tám chiện với nhỏ bạn thân. Nàng cần thêm thời gian để thăng bằng lại cuộc sống. Nàng học cách một mình tự làm mọi việc .Và thầm cảm ơn tất cả những người ấy, ít nhiều gì cũng mang lại cho nàng niềm vui Nàng biết rằng mình không cô đơn, ngoài kia còn biết baongười luôn quan tâm và chờ đợi nàng.
Một ngày bình tĩnh lại nàng tự nhủ với mình :”Dày vò bản thân như vậy là quá đủ rồi, thật là có lỗi với ba mẹ nhiều lắm .Phải tỉnh lại thôi”..Nàng lao vào đi làm thêm để cho mình bận rộn hơn không còn thời gian nghĩ vẩn vơ nữa.Nhưng ông trời đâu làm theo ý người, lịch trình thay đổi và nàng không thể đi làm ngay được.Nhất định là phải làm cái gì đó chứ không thể ở nhà mãi.Và rồi nàng quyết định đăng kí học tiếng anh…Phải chăng định mệnh đã sắp đặt từ đây
Tiếng anh mang lại niềm vui thật sự cho nàng , đến trung tâm được tiếp xúc với nhiều người và có thêm những người bạn mới.Nàng thấy mọi thứ đã ổn hơn trước.
“bạn gì ơi! bạn cũng học ielts hả? bạn học lâu chưa? Sao đó giờ đi học tui không gặp bạn ha!” Chàng trai đứng ngay cửa tay cầm chai rivai vừa ngụp từng ngụm nước vừa với theo nàng.
“uhm, tui mới học được vài bữa ah.Chắc bạn học trước tui, bạn học năm mấy rồi”
“tui năm 3”
“Sinh năm 94 phải hông? vậy kiu chị đi nha! Chị năm tư rồi”
“không thích đấy,hơn có một tuổi mà bì đặt nhìn cái mặt nhỏ xíu mà kiu 93, ai tin”
“tin hay không là tùy em”
“……???”
Nàng bỏ lại cậu nhóc thẫn thờ với những suy nghĩ , bước nhanh ra nhà xe vì chợt nhớ ra con bạn đang đợi về đi ăn.Lúc này nàng bất giác nhận ra mình đang ở cầu thang tầng 1. Có thang máy mà lại lội bộ 5 tầng.Thật khó hiểu ??Đó là lần đầu tiên gặp nhau.
Kể từ lần đó hôm nào đi học cũng thấy cậu nhóc trên lớp, mặc dù lịch học của nàng luôn thay đổi thất thường.Mỗi lần nàng đứng dậy là y như rằng cậu ta vội vàng xếp đóng sách vở của mình, động tác luống cuống , mắt dáng theo bước chân nàng.
“79, cơ ak!.Con gái Nha Trang ai cũng da trắng như bạn hả?”
“không có đâu, né ra để chị còn về”
“ để tui dắt xe cho bạn nha!”
Chưa kịp phản ứng thì chiếc xa đã chễnh chệ trước mặt nàng rồi.
“Cho tui face book đi, nhiều lúc muốn hỏi bài nhưng lại không biết liên lạc bằng cách nào.Mục đích chính đáng mà” cậu nhóc cười đắc chí.
Rồi lại lân la hỏi số điện thoại.Làm cho nàng chợt nhớ ra chàng trai thú vị, người đã lôi nàng từ vực thẳm trở lại trần gian
“mình cho nhau……
Số điện thoại em nhé!”
“Chàng trai sinh năm 94 phổng phao hơn so với tuổi của mình rất nhiều ,cao vượt trội, gương mặt điển trai, giọng nói thu hút, thành tích học tập đáng nể .Trình tiếng anh thì khỏi phải bàn.”Nàng thao thao kể về cậu bạn ấy một cách say xưa và tự nhiên đến lạ.Cũng phải lâu lắm rồi mới thấy nàng vui như vậy.Nhỏ bạn cảm thấy tò mò về chàng trai ấy.Thật ra cậu ta là người như thế nào mà có thể thay đổi cục diện một cách ngoạn mục như vậy.
Nàng sống nề nếp hơn, không còn bỏ bữa ăn nữa .Mấy hôm nay để ý thấy ngày nào nàng cũng đi ngủ đúng giờ và dậy rất sớm để đi học mỗi khi nghe điện thoại .Sửa soạn đầu tóc gọn gàng ,Chứ không như trước đây đêm nào cũng thức , tới sang lại lăn ra ngủ mặc cho chuông báo thức kêu inh ỏi.. Nàng cười khúc khích khi nhìn vào tin nhắn từ màn hình điện thoại.Rồi lại lắc lư hát theo bài nhạc đang nghe…Giờ đây, Cuộc sống vơi nàng là một màu hồng ngập tràn hạnh phúc.
tumblr_static_sunglight
Và tình yêu đã quay trở lại!
Sài Gòn về đêm thật lung linh và xinh đẹp.Ngồi sau lưng người con trai ấy cảm giác được che chở nhẹ nhàng ấm áp, mà bình yên đến lạ kì…Nhiều lần nàng muốn hét lên với cả thế giới rằng”mình đã tìm thấy anh ấy ở đâu vậy?cảm ơn vì anh đã đến bên em! ” .
Tình yêu là một cái gì đó không thể cầm nắm cũng không thể đong đếm được chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim.Cảm xúc sẽ dẫn dắt ta đến đến nơi có hạnh phục thật sự. Hãy cho mình cơ hội mở lòng ra với những người xung quanh không quá khó khăn như bạn nghĩ đâu. Một cách cửa khép lại thì sẽ có nhiều cách cữa khác mở ra.Mỗi khi vấp ngã tự đứng dậy bạn sẽ thấy điều kì diệu đằng sau cách cữa đã vĩnh viễn khép lại.Dù bạn quyết định dừng lại hay đi tiếp thì Trái đất này vẫn quay !Đặc quyền của con gái là được ai đó quan tâm, vậy mà tại sao bạn không tự cho mình được hưởng đặc quyền đó?
Tuổi xuân của người con gái trôi qua nhanh lắm, Vậy hãy cứ yêu đi đừng ngại đau khổ mất mát .Không chấp nhận những cơn mưa thì làm sao có thể thấy được ảo ảnh tươi đẹp mang tên “cầu vồng”. Hạnh phúc cũng vậy, hãy một lần đủ tự tin đánh cược bạn nhé!
- kipu
Viết cho cô bạn thân!
Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng.Nó luôn tin như thế…..
Nàng vùng dậy khỏi giường sau khi nghe điện thoại.Hai mắt vẫn còn lim dim mơ màng chưa tỉnh giấc.Khẽ đưa tay vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ , tia nắng ấm áp của ngày mới đang xuyên qua những đám mây chúng vui đùa nhảy múa trên vai nàng” Này cô gái ! cô đang nhìn gì mà ngơ ngác vậy? “.Có phải nàng đang mơ không?.
Nàng mỉm cười khoe má lúm đồng tiền chúm chím , chưa bao giờ nàng thấy nắng sáng lại đẹp đến vậy!
Rửa mặt thay quần áo rồi vội vàng mang ba lô chạy xuống nhà.Người ta đang đợi kia mà.
Sau cơn mưa chắc chắn sẽ có cầu vồng.Và nó luôn tin như thế!
Sau cơn mưa chắc chắn sẽ có cầu vồng.Và nó luôn tin như thế!
……………….
Chỉ mới cách đây một vài ngày thôi.Cuộc sống với nàng là một màu đen tối, dường như mọi thứ đều quay lưng lại với nàng, né tránh tất cả hay nói đúng hơn nàng đang né tránh chính bản thân,chỉ muốn nhốt mình vào một nơi nào đó thật kín để không cho ai thấy mình thảm hại như thế nào.
Một ngày, hai ngày rồi lại 3 ngày Cũng chỉ là chia tay thôi mà thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Nàng đang trấn an rằng mình không sao ,mình vẫn ổn nhưng càng tỏ ra mạnh mẽ lại càng thấy mệt mỏi rã rời.. Nàng là con người sống theo lí trí việc gì biết trước kết quả nhất định sẽ không làm ,cố chấp tiếp tục cả hai đều tổn thương vì vậy nàng quyết định dừng lại ở đây..
Rồi một tháng trôi qua, nàng lê thân vào Tp nơi đó nàng phải một mình chiến đấu với thực tại.Căn phòng này, không gian này mọi ngóc ngách đều vươn hình ảnh, mùi hương của một con người.Bàn tay ấm, ánh mắt hiền, nụ cười làm xao xuyến biết bao người con gái…giờ đây không còn là của nàng nữa.
Không còn những tin nhắn vào lúc nửa đêm, không còn ai bên tai nhắc nhở”dậy đi học đi em, nhanh lên nếu không muốn học lại, ăn sáng ui mới đi thi nha, đồ con heo ghẻ lở đầy người mà không chịu uống thuốc là làm sao?đi học mà em làm cái gì như đi đẻ vậy đồ đạc lềnh kềnh.Mang áo khoác , mang khẩu trang vào con gái con đứa đi đường mà cứ phơi phơi ra vậy, ngủ sớm đi nghe hông? sao e lề mề vậy ngày nào cũng để anh đứng dưới nhà đợi em riết mà level game anh lên trình luôn đó.Cái gì cũng quên cái gì cũng làm mất có khi nào em quên em luôn không hả??” Cứ như vậy nàng sống trong ngày hôm qua.
Nàng sống trong ảo mộng ngày hôm qua.
Nàng sống trong ảo mộng ngày hôm qua.
Thời gian với nàng dài lê thê . Nàng ghét buổi tối -tại sao lại có buổi tối ? phải chăng khi đêm xuống nhìn đâu cũng thấy người ta đi bên nhau hạnh phúc trái tim nàng vỡ ra hàng trăm mảnh .Ra đường đi dạo cùng nhỏ bạn cho khoai khỏa vòng vòng qua những con phố , hàng quà vặt, góc quán quen những nơi mà trước đây nàng từng rất thích – nơi thuộc về quá khứ.
Dường như vắng đi hình ảnh cặp tình nhân líu lo bên nhau, đứa con gái ngồi sau hát hò, quơ chân múa tay trên suốt quãng đường mặc cho mọi người xung quanh nhìn tụi nó khác thường. Nàng đâu cần quan tâm đến họ chỉ cần hai đưa thấy vui là được rồi.Càng nghĩ lại càng thấy nhói.”Mày à, tao vẫn chưa thể uống trà sữa Hot and cold được, chắc tao phải thay đổi sở thích và bắt đầu lại với mấy thứ mà trước đây tao chẳng xem nó ra gì.Có khi như vậy lại hay” Nhỏ bạn ngồi trước chỉ biết thở dài theo câu nói của nàng.
Nàng gầy đi trông thấy, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quần thâm.Nhìn nàng lúc này thật quá đau lòng . Mọi sự kìm nén như vỡ òa trong gang tấc . Khóc rồi lại khóc.…Nàng gào thét vẫy vùng như người sắp chết đuối giữa vũng lầy, không phải thế này nhưng sao hai dòng nước mắt cứ tuôn ra chẳng thể kiềm được.Mặc cho nhỏ bạn thẫn thờ xót xa trước bộ dạng của nàng .Cả mấy ngày qua nàng chỉ sống bằng nước và không khí.Nàng mất hết mọi cảm giác trừ “lạnh”nàng thấy tê buốt cả người không còn chút sức lực nào.
Nàng luôn là tâm điểm sự chú ý của đám con trai .Biết bao người đi qua đời nàng, chẳng mảy may để lại dấu ấn nào. Nàng sống theo lối duy trì những mối quan hệ có lợi, tất cả chỉ là xã giao. Người con gái đủ thông minh để giữ được những gì thuộc về mình.Nhưng con chim bay mãi cũng có ngày mỏi cánh.Lần này nàng tự nguyện bẻ gãy đôi cách của mình xà xuống bên người con trai, biết là sẽ tổn thương xong nàng vẫn chấp nhận.Ngay lúc này đây nàng đau đớn nhận ra nàng yêu người con trai ấy hơn cả bản thân mình.Làm sao để xóa đi kí ức, những thói quen đã ngấm vào máu thịt.Nàng sợ cảm giác phải bắt đầu lại với một người xa lạ, thích một thứ gì đó đã khó.Tập quên nó để đổi sang thứ khác lại càng khó hơn gấp bội.
Nàng quay lại là cô gái của những ngày tự do trước đây tự cho phép mình có quyền lựa chọn
Nàng quay lại là cô gái của những ngày tự do trước đây , bất đồng và nổi loạn. Tự cho phép mình có quyền lựa chọn
Nàng quay lại là cô gái của những ngày tự do trước đây, bất đồng và nổi loạn .Tự cho phép mình có quyền lựa chọn.Lúc này những vệ tinh vây quanh thật hữu dụng luôn có mặt bất cứ lúc nào cần.Kẻ đưa người rước rước, xem phim, đi cafe ,đi ăn uống, mua sắm, tặng quà, tặng gấu bông đủ kiểu..Những tưởng tất cả đã quay lại quỹ đạo vốn có thì nàng giật mình nhận ra..Chán lắm, nhạt lắm, không một chút cảm xúc.Nàng bấc giác lao ra khỏi cái vòng dối trá đó.Đùng một cái im bặt không một tin tức .
Hằng ngày, nàng đi đi về về một mình không một ai đón đưa ,tối đến lại lê la hàng quán bala tám chiện với nhỏ bạn thân. Nàng cần thêm thời gian để thăng bằng lại cuộc sống. Nàng học cách một mình tự làm mọi việc .Và thầm cảm ơn tất cả những người ấy, ít nhiều gì cũng mang lại cho nàng niềm vui Nàng biết rằng mình không cô đơn, ngoài kia còn biết baongười luôn quan tâm và chờ đợi nàng.
Một ngày bình tĩnh lại nàng tự nhủ với mình :”Dày vò bản thân như vậy là quá đủ rồi, thật là có lỗi với ba mẹ nhiều lắm .Phải tỉnh lại thôi”..Nàng lao vào đi làm thêm để cho mình bận rộn hơn không còn thời gian nghĩ vẩn vơ nữa.Nhưng ông trời đâu làm theo ý người, lịch trình thay đổi và nàng không thể đi làm ngay được.Nhất định là phải làm cái gì đó chứ không thể ở nhà mãi.Và rồi nàng quyết định đăng kí học tiếng anh…Phải chăng định mệnh đã sắp đặt từ đây
Tiếng anh mang lại niềm vui thật sự cho nàng , đến trung tâm được tiếp xúc với nhiều người và có thêm những người bạn mới.Nàng thấy mọi thứ đã ổn hơn trước.
“bạn gì ơi! bạn cũng học ielts hả? bạn học lâu chưa? Sao đó giờ đi học tui không gặp bạn ha!” Chàng trai đứng ngay cửa tay cầm chai rivai vừa ngụp từng ngụm nước vừa với theo nàng.
“uhm, tui mới học được vài bữa ah.Chắc bạn học trước tui, bạn học năm mấy rồi”
“tui năm 3”
“Sinh năm 94 phải hông? vậy kiu chị đi nha! Chị năm tư rồi”
“không thích đấy,hơn có một tuổi mà bì đặt nhìn cái mặt nhỏ xíu mà kiu 93, ai tin”
“tin hay không là tùy em”
“……???”
Nàng bỏ lại cậu nhóc thẫn thờ với những suy nghĩ , bước nhanh ra nhà xe vì chợt nhớ ra con bạn đang đợi về đi ăn.Lúc này nàng bất giác nhận ra mình đang ở cầu thang tầng 1. Có thang máy mà lại lội bộ 5 tầng.Thật khó hiểu ??Đó là lần đầu tiên gặp nhau.
Kể từ lần đó hôm nào đi học cũng thấy cậu nhóc trên lớp, mặc dù lịch học của nàng luôn thay đổi thất thường.Mỗi lần nàng đứng dậy là y như rằng cậu ta vội vàng xếp đóng sách vở của mình, động tác luống cuống , mắt dáng theo bước chân nàng.
“79, cơ ak!.Con gái Nha Trang ai cũng da trắng như bạn hả?”
“không có đâu, né ra để chị còn về”
“ để tui dắt xe cho bạn nha!”
Chưa kịp phản ứng thì chiếc xa đã chễnh chệ trước mặt nàng rồi.
“Cho tui face book đi, nhiều lúc muốn hỏi bài nhưng lại không biết liên lạc bằng cách nào.Mục đích chính đáng mà” cậu nhóc cười đắc chí.
Rồi lại lân la hỏi số điện thoại.Làm cho nàng chợt nhớ ra chàng trai thú vị, người đã lôi nàng từ vực thẳm trở lại trần gian
“mình cho nhau……
Số điện thoại em nhé!”
“Chàng trai sinh năm 94 phổng phao hơn so với tuổi của mình rất nhiều ,cao vượt trội, gương mặt điển trai, giọng nói thu hút, thành tích học tập đáng nể .Trình tiếng anh thì khỏi phải bàn.”Nàng thao thao kể về cậu bạn ấy một cách say xưa và tự nhiên đến lạ.Cũng phải lâu lắm rồi mới thấy nàng vui như vậy.Nhỏ bạn cảm thấy tò mò về chàng trai ấy.Thật ra cậu ta là người như thế nào mà có thể thay đổi cục diện một cách ngoạn mục như vậy.
Nàng sống nề nếp hơn, không còn bỏ bữa ăn nữa .Mấy hôm nay để ý thấy ngày nào nàng cũng đi ngủ đúng giờ và dậy rất sớm để đi học mỗi khi nghe điện thoại .Sửa soạn đầu tóc gọn gàng ,Chứ không như trước đây đêm nào cũng thức , tới sang lại lăn ra ngủ mặc cho chuông báo thức kêu inh ỏi.. Nàng cười khúc khích khi nhìn vào tin nhắn từ màn hình điện thoại.Rồi lại lắc lư hát theo bài nhạc đang nghe…Giờ đây, Cuộc sống vơi nàng là một màu hồng ngập tràn hạnh phúc.
tumblr_static_sunglight
Và tình yêu đã quay trở lại!
Sài Gòn về đêm thật lung linh và xinh đẹp.Ngồi sau lưng người con trai ấy cảm giác được che chở nhẹ nhàng ấm áp, mà bình yên đến lạ kì…Nhiều lần nàng muốn hét lên với cả thế giới rằng”mình đã tìm thấy anh ấy ở đâu vậy?cảm ơn vì anh đã đến bên em! ” .
Tình yêu là một cái gì đó không thể cầm nắm cũng không thể đong đếm được chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim.Cảm xúc sẽ dẫn dắt ta đến đến nơi có hạnh phục thật sự. Hãy cho mình cơ hội mở lòng ra với những người xung quanh không quá khó khăn như bạn nghĩ đâu. Một cách cửa khép lại thì sẽ có nhiều cách cữa khác mở ra.Mỗi khi vấp ngã tự đứng dậy bạn sẽ thấy điều kì diệu đằng sau cách cữa đã vĩnh viễn khép lại.Dù bạn quyết định dừng lại hay đi tiếp thì Trái đất này vẫn quay !Đặc quyền của con gái là được ai đó quan tâm, vậy mà tại sao bạn không tự cho mình được hưởng đặc quyền đó?
Tuổi xuân của người con gái trôi qua nhanh lắm, Vậy hãy cứ yêu đi đừng ngại đau khổ mất mát .Không chấp nhận những cơn mưa thì làm sao có thể thấy được ảo ảnh tươi đẹp mang tên “cầu vồng”. Hạnh phúc cũng vậy, hãy một lần đủ tự tin đánh cược bạn nhé!
- kipu
